Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2007

MỘNG TÌNH THU

Hôm nay trời đã vào thu
Giã từ nắng hạ vi vu gió sầu
Mây buồn trôi mãi về đâu
Để cho nắng nhạt úa màu thu sang
Ngẩn ngơ từng chiếc lá vàng
Bay bay trong gió mơ màng nhớ chi
Chiều buông nhẹ, bước chân đi
Chìm trong nỗi nhớ buồn gì tim côi















Hôm nay còn lại mình tôi
Lật tìm dĩ vãng xa xôi thuở nào
Chiều buồn lá cỏ xôn xao
Bước đi tìm lại ngày nào bên nhau
Người nơi đâu? Người nơi đâu?
Để cho nắng nhạt úa sầu thu bay
Để mình ta mãi ngồi đây
Ngẩn ngơ nhìn áng mây bay về ngàn

Hôm nay nhìn gió thu sang
Thương con đường rợp lá vàng đơn côi
Một con đò nhỏ êm trôi
Trên sông buồn vắng xa xôi mịt mờ
Còn đâu dĩ vãng ngây thơ
Cùng ai dệt mộng thu mơ sắc hồng
Hỡi người ta vẫn hoài mong
Cùng ta đón nhé tình nồng thu xưa.

BĂNG TÂM

TIẾNG THU

Xạc xào tiếng lá thu rơi
Vi vu gió thổi ru hời tiếng ca
Mây trôi lãng đãng chiều tà
Lang thang ôm mãi bóng ta lạnh hồn















Trời chiều ngã bóng hoàng hôn
Mây trôi lòng cũng bồn chồn nhớ ai
Sương rơi đẫm ước bờ vai
Bóng ai lặng lẽ thở dài trong đêm

Tình ca ai hát êm đềm
Giữa đêm trăng sáng ru êm tình nồng
Bao giờ mỏi bước phiêu bồng
Cho anh chợt nhớ tấm lòng em thơ?

Bao giờ hỏi đến bao giờ
Cho chim liền cánh cho cây liền cành
Cho em mãi được bên anh
Cho tình ta mãi còn xanh muôn đời?

BĂNG TÂM

CHIẾC LÁ BÀI THƠ

"Mến tặng Hương Trà."

Tôi có một ước mơ
Là mỗi bài thơ
Sẽ hoá thành chiếc lá












Đong đưa
Hứng nắng
Cho củ ngon trái ngọt căng lên
Cho bóng râm dày thêm
Trên những trưa hè
Nóng bỏng
Đường xa

Đừng lá thơ nào
Làm tổ cho loài nhện độc…
Đừng lá thơ nào
Nở thành gai góc
Làm tim em nhói đau












Sẽ có một ngày
Lá đổi màu
Xin đừng sợ hãi
Hãy gởi cho đời
Lần cuối
Những lá hoa…

Sẽ có một ngày
Lá úa vàng
Rơi
Rụng
Quay cuồng
Vút bay trong gió
Tan tành














Tôi bình yên
Được thấy thơ mình
Trong tay em
Như lần đầu
Trong nhúm bụi
Khai nguyên

NGUYỄN TÙNG HIẾN

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2007

CON MUỐN

Con muốn thấy đời không còn tiếng khóc
Những trẻ thơ không lăn lóc đầu đường
Con muốn này đời vẹn nghĩa yêu thương
Để lòng con thôi chán chường than thở

Con không muốn thấy lệ sầu nức nở
Không muốn nhìn con tim vỡ Chúa ơi!
Không muốn thấy ai oán hận cuộc đời
Chỉ mong người thôi lệ rơi chua xót !














Con ước mơ đời chỉ toàn dịu ngọt
Thảnh thơi nghe tiếng chim hót chuyền cành
Con ước mơ đời toàn những màu xanh
Của hy vọng ... của chân thành miên viễn...

Con ước mong nỗi buồn sẽ tan biến
Để cuộc đời luôn hiện diện niềm vui
Để lòng người thôi cay đắng ngậm ngùi
Khi niềm đau đã chôn vùi mãi mãi

Con ước mơ ... cuộc đời đầy nhân ái
Để lòng người được sống lại tình thân
Con ước mơ ... Chúa ơi! đã bao lần
Nhưng rồi con cứ bần thần ngồi khóc .....

BĂNG TÂM

SỢI TƠ TRỜI














“Tặng em tôi.”

Mẹ Cha con giờ mỗi người mỗi ngã
Con ngồi đó... lệ lả chả tuôn rơi
Con ngồi đó... bao oán hận cuộc đời
Con ngồi với... dòng lệ rơi ai oán

Con ngồi đó giữa vô vàn tính toán
Giải pháp nào giúp bài toán không sai
Giải pháp nào giúp cho con giữ lại
Tình yêu nào... nối kết lại Mẹ - Cha

Mẹ Cha ơi! Con nguyện xin mãi là
Sợt tơ trời nối kết những yêu thương
Để mái nhà mãi là chốn thiên đường
Là chốn con... được tựa nương ngày tháng

Con chấp tay... xin bình minh tỏ rạng
Xin tình yêu... mãi tỏa sáng không ngơi
Con chấp tay... khẩn khoản xin Chúa Trời
Mong Mẹ Cha... không buông lời... “ Ly Dị !

BĂNG TÂM

LỜI NGUYỆN CHO TÌNH YÊU














Tạ ơn Chúa đã tặng con người bạn
Để giúp con quên ngày tháng buồn vương
Cùng nắm tay đi trên vạn nẻo đường
Và thế là một tình thương ngự trị

Chúng con nay đã trở thành tri kỷ
Xin tình Cha mãi ngự trị trong con
Để mối tình luôn còn mãi sắt son
Để chúng con luôn làm tròn bổn phận

Tặng trao nhau một tình yêu trong trắng
Cùng giúp nhau qua cay đắng tình đời
Cùng giúp nhau lau dòng lệ đang rơi
Để tình yêu mãi ngàn đời chung thuỷ

Xin tình yêu chúng con nên thuần túy
Và coi nhau như ngọc quý Cha ban
Để tình yêu từng ngày thêm vững vàng
Mãi vui sống trong vô ngàn hạnh phúc

Xin chúng con đừng sống theo bản dục
Biết kiềm ngăn những cảm xúc của mình
Để tình yêu nên như ngọc khiết trinh
Và luôn mãi biết hy sinh nâng đỡ

Con xin Cha hãy luôn hoài nhắc nhở
Để chúng con luôn mãi nhớ đến nhau
Và đêm đêm cùng chắp tay nguyện cầu
Cùng giúp nhau chia buồn đau sầu khổ

Bởi cuộc đời còn quá nhiều cám dỗ
Bởi cuộc đời lắm bão tố phủ vây
Xin chúng con luôn xiết chặt đôi tay
Cùng giúp nhau qua vũng lầy cuộc sống

Cho chúng con biết nhìn nhau tôn trọng
Và nhất là biết cách sống trao ban
Biết chấp nhận nơi nhau sự nghèo nàn
Cùng giúp nhau thêm no tràn giàu có

Giêsu ơi! Xin tình yêu Chúa đó
Mãi lớn lên trong lối nhỏ yêu thương
Để gia đình con là chốn Thiên Đường
Vì chúng con yêu theo gương của Chúa.

BĂNG TÂM

LỰA CHỌN

Con đang đứng giữa ngã ba đường đời
Bởi lòng con ... đang rơi vào khoảng trống
Giữa gia đình và mối tình thơ mộng
Con chọn ai ... cho hy vọng ngày mai?















Với gia đình cuộc sống tiếp nối dài
Con chán chường nhìn tương lai mệt mỏi
Chọn gia đình ... ngẩn ngơ con tự hỏi
Phải làm gì cho lòng khỏi tơ vương?

Chọn mối tình êm ái lời yêu thương
Con lại sợ những đêm trường thao thức
Mối tình mơ và cuộc đời hiện thực
Mãi làm con phải ray rứt Chúa ơi!

Với vợ con ... ân nghĩa đã nửa đời
Lòng bối rối ... chẳng thể rời xa được
Nhưng mối tình với bao nhiêu hẹn ước
Này dịu êm mỗi khi được bên nàng ...

Phải làm gì cho lòng được bình an ?
Chọn gia đình sợ mắt nàng rơi lệ
Chọn nàng thì ... Chúa ơi! Làm sao thể
Vui bên nàng để mặc kệ vợ con...

Vẳng đâu đây ... lời hẹn ước sắt son
Đến khi già anh sẽ còn yêu mãi
Mới nửa đường con đã muốn dừng lại
Muốn quên lời ... thề yêu mãi vợ thôi ...














Một mình con lặng ngắm nắng chiều trôi
Dõi mắt buồn chốn xa xôi dịu vợi
Phải làm gì cho ngày mai đang tới
Này gia đình… Nàng đang đợi ... đang mong...

Bao toan tính ... trở trăn vương ngập lòng
Đành dứt bỏ... mối tình trong mộng ảo
Dẫu trái tim ... biết bao lần chao đảo
Vẫn quyết tâm sống trọn đạo gia đình.

Hai mươi năm .... bằng tất cả niềm tin
Từng ngày một ... con nhủ mình cố gắng
Nhờ vợ con ... yêu thương hoài trao tặng
Cám dỗ đời ... con đã thắng ... Chúa ơi!

BĂNG TÂM

MÓN ĂN KHAI VỊ ĐẦU NĂM
















“Nguyện Chúc mọi người một năm mới tràn đầy ơn Chúa và Mẹ Maria .Chúc mỗi người có được 365 ngày như ý” (*)

Hãy lấy nhé! Đoan thề mười hai tháng
Những ghét ghen những buồn chán tỵ ganh
Kia thù oán đắng cay chớ để dành
Hãy rửa cho sạch sành sanh người nhé!

Hãy tuần tự cắt từng tháng thật nhẹ
Hai tám phần rất nhỏ bé người ơi!
Rồi ba mươi hay ba mốt phần rời
Cắt cẩn thận với muôn lời khấn nguyện

Trộn từng phần cho tất cả hoà quyện
Để niềm tin mãi hiện diện từng ngày
Thêm can đảm, tất cả bỏ vào xay
Trộn thật đều với thẳng ngay nhân ái














Với trung thành, với thứ tha quảng đại
Cùng nguyện cầu ta khép lại năm qua
Mười Giới Răn, hãy giữ chớ xoá nhoà
Tám Mối Phúc ta quyện hoà nguyện ước

Với gia vị tự tin và hài hước
Thêm lạc quan cho nó được toả hương
Đem tất cả bỏ vào nồi yêu thương
Thêm gia vị… này tấm gương chia sẻ

Nấu nó bằng lửa vui mừng bạn nhé!
Nấu cẩn thận thì nó sẽ thêm ngon
Hãy múc ăn với nụ cười sắt son
Với vị tha để nó còn thơm mãi

Một năm qua ... không bao giờ trở lại
Sống cho trọn ... phút hiện tại hôm nay
Mười hai tháng dẫu hạnh phúc- đắng cay
Xin đừng quên! Tim đọng đầy tình mến!

Xuân 2007
BĂNG TÂM

------------------------------------------------------------------------------
(*) Ý thơ của một vị đầu bếp thượng hạng.(TG)

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2007

HÔN PHỐI TÍCH














Bao năm qua chưa khô ngấn lệ
Độ ngầm đau niên kỷ hương buồn
Bên nhau ai tưởng chặng đường
Tâm can thầm gọi thịt xương thuở nào

Hôn phối tích thần giao nhất thể
Hạ xuân tình chia sẻ đông thu
Đường đời chìm nổi trầm u
Ước nguyền chung sống chứng từ thâm sâu














Nay chuyển kiếp thiên thâu ân ái
Nghĩa phu thê thuận trái sánh đôi
Như bao mầu nhiệm ý Trời
Thiên tình tương vấn kiếp người huyền vi

Tuyên xưng tín lý diệu kỳ
Phục sinh nhân thể hướng về huyền sinh .

VÂN UYÊN

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2007

QUA LỐI CŨ

"Kính tặng chị PTQ."

Chỗ này
Là bến Ô. Xây
Con đò
Vũng tắm
Gốc cây thượng ngàn

Chỗ này
Đợi chuyến đò ngang…

Chỗ này
Chị Cỏ chết oan một chiều

Chỗ này
Quán cóc liêu xiêu
Có cô con chủ biết yêu lần đầu

Vẫn
Dòng nước lay chân cầu
Lạnh lùng…
Vì có biết đâu

Em về…


NGUYỄN TÙNG HIẾN

TÌNH THẾ TỤC

Tôi thiết tưởng tình tôi thắng thế
Thành thử tôi thất thủ tái tê
Thân tàn tạ, tinh thần thất thểu
Trái tim tan tất tưởi thảm thê
Tình thấp thỏm tưởng thiên thu tròn trịa
Thực tế thì tơi tả tang thương.

Thoạt tiên thấy tình tôi tha thướt
Tôi thường tìm thư thái thảnh thơi
Tình tích trữ tan tành trong thoang thoảng
Tim tôi tan thân thể tả tời.

Năm 1996
THỚI VINH

MỪNG XUÂN

Én gọi xuân về với nắng tươi
Mùa đông băng giá biến tan rồi
Xuân về khắp nẻo, hoa bừng nở
Ong đậu đầy vườn, bướm lượn bay

Chúc mọi người giàu sang phát đạt
Mừng muôn nhà phú quý thảnh thơi
Cung đàn gió gảy hoa vui múa
Xuân đến, chim ca khúc yêu đời.

Năm 1996
THỚI VINH

DỪA BẾN TRE

Bóng dừa xanh rợp cả Bến Tre
Con bồng con bế quả chít chi
Sừng sững giáo giương cao chót vót
Giăng giăng chông phủ khắp tư bề
Thân hình ngăn chắn gió đông lại
Cành lá xua tan nắng hạ về
Một mảnh áo tơi bao thu trải
Nghiêng che bóng mát đón xuân về.

14.07.1995
THỚI VINH

TÌNH TRI KỶ

Tình tri kỷ trong kỳ học vấn
Vương vấn hoài kỷ niệm ngàn năm
Chúng ta vẫn giữ mãi tình thân
Tình tri kỷ thật thà nồng thắm!

Đã bao lần ngọt bùi cay đắng
Chúng ta vẫn chia sẻ cùng nhau
Tình tri kỷ chung thủy trước sau:
Nếu một mai chúng mình xa cách
Vẫn nhớ hoài kỷ niệm thân thương
Dẫu mai đây mỗi kẻ một con đường
Chúng ta vẫn gần nhau trong ký ức
Mãi mãi… và mãi mãi… nhé bạn thân thương!

Tháng 12.1994
THỚI VINH

NGÔI LỜI GIÁNG THẾ

Ngài đã ban cho một vầng hồng
Ngôi Hai giáng thế giữa trời đông
Ánh sao đưa lối xua đêm tối
Âm vang hòa hoãn xóa lạnh lùng.

Noel 1997.
THỚI VINH

CHUỖI THƠ THỚI VINH (2)

HOA MƯỜI GIỜ

Đầy cành ríu rít tiếng chim ca
Nắng vàng ấm áp quá ngọn dừa
Dật dờ hoa kia còn say ngủ
Giật mình thức giấc: mười giờ chưa?
17. 05.1995


NHỮNG NGÀY HẠ VẮNG

Áo trắng hôm nao đã úa vàng
Tình thời chung lớp cũng vỡ tan
Tan theo xác phượng theo trang vở
Theo cánh hoa xuân đã lụn tàn.
Hạ 1996.


HOA NỞ MUỘN

Tết đến đã lâu hoa mới nở
Chắc vì mãi lớn nên nhỡ quên
Hay tại nắng quá hoa không nở
Chỉ một cơn mưa sẽ sợ liền.


THƯƠNG (1)

Ôi lạ làm sao cái chữ thương
Ghép vần đôi một thật vấn vương
Thương nhau chia sẻ niềm vui sướng
Sướng khổ cùng nhau những đoạn trường.


THƯƠNG (2)

Chia đôi thì được tin xa
Giữ nguyên, tình cảm mới đậm đà
Thêm chút huyền hoặc đâu gì lạ
Hỏi trả lời ngay được thưởng quà.


THỚI VINH


HỒNG ÂN THÁNH THỂ

“Thương tặng em gái Lê Phạm Ca Dao trong những ngày tĩnh tâm chuẩn bị lãnh nhận Bí tích Thánh Thể.”

Thánh Thể diệu vời lắm em ơi
Bí tích cao siêu đến ngàn đời
Em sẽ lãnh nhận Hồng ân ấy
Thánh Thể mời em đến với đời

Bàn tiệc Tình yêu Cha dọn sẵn
Mời em từ độ mới hoài thai
Giờ đây em trở thành chiến sĩ
Thánh Thể- Thần Lương để trên vai

Cha đặt tên em trong ca dao
Mười năm không ngắn cũng chẳng dài
Bây giờ đến độ cây đơm nụ
Đón bàn tay thiêng khẽ ngắt về

Em đã lớn rồi đó, em tôi
Phương tiện Cha ban đã nhận rồi
Áo giáp mộc khiên em đã mặc...
Đừng chần chừ nữa lên đường thôi

Mau mau ra trận đi em nhé
Đức Vua đang đợi với đoàn binh
Nữ Vương Thánh Thể cùng ra đón
Mau mau lên đường chiến đấu nghe

Em hãy chiến đấu vì nghĩa lớn
Cho đời no thỏa Thánh Thể Cha
Phần em giữ mãi Hồng Ân ấy
Yêu mến cậy tin Thịt Máu Người

Thánh Thể diệu vời lắm em ơi
Bí tích cao siêu đến ngàn đời
Em hãy lãnh nhận Hồng Ân ấy
Thánh Thể dìu em đến Nước Trời.

05.08.2007
LÊ MIÊN CA

ĐƯỜNG TRỞ VỀ

Tâm hồn con lạnh lắm, Chúa yêu ơi!
Trái tim hồng sao khô cứng não nề
Bước chân đi vẫn gặp nhiều gai góc
Đường trở về còn mịt lối gớm ghê

Xin cho con thêm được một lời thề
Trọn tin yêu niềm phó thác mãi mê
Đi cùng Chúa hết con đường phu thê
Suốt một đời vẹn tròn lời thầm hứa…

Xin hong lại mối tình con, lạy Chúa!
Vẽ tâm tư một lối bước tràn trề
Ân Thánh Chúa con hưởng thụ say mê
Đường trở về vẫn rạng ngời chân lý

Đôi chân con bước những lần hoang phí
Giờ quay lai sao nước mắt ê chề
Lời thống hối sao nghẹn ngào muốn nói
Dâng lên Ngài cả khúc hát ăn năn.

09.08.2007
LÊ MIÊN CA

ĐÊM VỀ

Đêm về…!
Âm u
Mịt tối
Bầy chim sẻ không còn bay nhảy líu lo
Chỉ mình ta ngồi đó
Gửi mắt mông lung
Trông về quá khứ
Tìm một chút bình thư

Đêm về…!
Se lạnh
Gió mênh mang
Lũ côn trùng kêu rít
Tâm hồn ta chặt thít
Với giấc mộng phù vân
Và chuyện đời lữ thứ
Đưa ta vào một cõi hư không

Đêm về…!
Lời kinh ta dâng lên
Cùng bao lời hoan chúc
Nghe tình yêu thúc giục
Ta đếm những hồng ân
Của một ngày
Một tháng
Một năm
Và của cả một quãng đời đã qua

Đêm về…!
Âm u
Mù tối
Bỏ lại từng ngõ lối
Tìm một chút thanh thư
Trong tiếng trở nhiên như
Của lá hoa cây cỏ
Của dòng đời bỏ ngỏ
Tiếng than thở đất trời
Của mọi nẻo bước đường đời…
Ta gặp gỡ Chúa
Đấng Tình quân
Ta tôn thờ luôn mãi
Để chuyện trò kể lể
Để được nghe Người nói tình yêu

Đêm về…!
Chỉ còn ta với ta
Chỉ còn ta với Chúa
Trò chuyện hàn huyên
Đêm về…!
Ta gặp gỡ ta,
Gặp gỡ lại tình Cha.

23.08.2007
LÊ MIÊN CA


MỘNG NGÀY MAI

Thơ viết để cho ai
Tâm tư gửi lại đời
Hương tình vần thả những lời yêu đương
Ý thơ thầm gợi thần thương
Hồn thơ thở khí muôn phương
Chữ gieo mầm mộng đoạn đường tương lai

Thơ xưa vào mộng tới thiên thai
Tỉnh mộng còn chăng tiếng thở dài
Tan biến hư vô : người , cảnh , mộng
Ngẩn ngơ mù mịt bụi trần ai

Thiên thai nằm mộng như không mộng
Mỏi gối thời gian kiếm bóng người
Thoáng ánh sao rơi thêm lạc lối
Thơ nay còn mất mộng ngày mai

Mộng thơ ấp ủ tình không đợi
Chập chờn muôn kiếp lạnh lùng trôi
Mây phủ hoang vu trời không mộng
Phương nao đâu nữa mộng thiên thai

Tiếng thơ không mộng tâm tư vắng
Mộng vắng tình thơ mộng vắng người
Một mai thơ mộng tâm tư mới
Mộng gặp tình thơ mộng gặp Người .

VÂN UYÊN


THU VẪN THU

Đừng oán ông xanh
Chớ trách thu
Khiến cây vàng lá
Tím mây mù

Hững hờ hoàn vũ vòng sinh hóa
Ấm lạnh trần gian khí hạ thu

Đường thế sự đang vui bỗng họa
Ánh trăng sao lúc tỏ khi lu

Nỗi niềm sầu muộn
Vần thơ mộng
Thổ lộ tình riêng
Thu vẫn thu .

VÂN UYÊN

CHA .

“Kính nhớ cha tôi.”

Con đã là cha , con rất biết
Lòng cha tha thiết lắm cha ơi !
Cái thuở ấu thơ con từng sống
Thương nhớ trong lòng con vấn vương

Khúc nhạc ƠN CHA đã lặng rồi
Lòng con dậy sóng gió Thày (*) ơi
Bao năm vất vả cho đầu bạc
Còm cõi thân già nuôi chúng con

Con nhớ năm xưa , những trận đòn
Tiếng Thày quát mắng vẫn bên tai
Ông " ÁC " trong nhà Thày gánh lấy
Vai " HIỀN " Thày để lại cho Bu (**)

Không có quà ngon giống mẹ hiền
Chẳng lời dịu ngọt lúc con đau
Dạy con cứng rắn trong cuộc sống
" Miệng cắn rồi , chân phải đá luôn "

Con gái con giờ chưa lớn khôn
Mà lòng con áy náy không yên
Chẳng trách khi xưa Thày nghiêm cấm
Các chị ra ngoài lúc đêm hôm !

Thằng bé nhà con nhác học hành
Dạy dỗ bao lần , con khắt khe
Thương nó con nay đành để bụng
Như Thày xưa cũng đã thương con

Sinh thành , dưỡng dục ơn cao ngất
Bây giờ thấm thía lắm , Thày ơi !
Thày đã đi xa , không về nữa
Con vẫn thấy gần trong tấc gang

Một thuở chở che , bấy nhọc nhằn
Một đời bảo bọc , bấy hy sinh
Thâm tình nghiêm phụ , ơn cao ấy
Vài dòng chi xiết kể cha ơi!

Mắt tuy ráo lệ , lòng đổ lệ
Mặt dầu bình tĩnh , sóng bên trong
ƠN CHA hai tiếng thương yêu quá
Sẽ chẳng phai mờ với tháng năm

Trọn khúc ƠN CHA đã lặng rồi
Lòng con chẳng lặng sóng yêu thương
Bao nhiêu năm sống , bao kỷ niệm
Đè nặng tim con tấm phụ từ

Trọn khúc ƠN CHA đã lặng rồi
Lòng con còn dậy sóng , Thày ơi !

Jos.NGUYỄN VĂN SƯỚNG

-----------------------------
(*) Thày : Tiếng gọi người cha .
(**) Bu : Tiếng gọi người mẹ.

NHỚ VỀ CHA

“Kính nhớ cha tôi .”

Một đời Thày (*) vất vả
Tấm bé đến bạc đầu
Ngày vui chẳng tày gang
Ngày buồn chồng lớp lớp
Đói , nghèo , cực nhọc đeo đẳng Thày đến ngày nhắm mắt xuôi tay
Chở che chúng con Thày là mái ấm
Để chính Thày dầu dãi nắng mưa
Sáng nhịn đói đi làm
Chiều về không kịp nghỉ
Hùng hục làm thêm kể chi sống chết
Cho đời lũ con không nghèo khổ như cha
Mặt sắt đen sì mà lòng yêu tha thiết

Thày xiết bao thương mến
Giờ xin hãy nghỉ yên
Nguệch ngoạc đôi câu lòng đau như cắt
Thi tứ ngổn ngang , bất lực ngôn từ !

Jos.NGUYỄN VĂN SƯỚNG

-----------------------------------
(*) Thày : Tiếng để gọi cha mình .

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2007

TRÁI TIM BUỒN

















Về đi thôi, em ơi !
Về thôi, trái tim buồn ơi !
Em còn lang thang nơi nào
nhặt nhạnh làm chi những nụ cười
rơi bên đường gió bụi
mà cứ ngỡ đó là niềm vui.

Về đi thôi, em ơi.
Về thôi, trái tim khờ ơi !
Em còn thắc thỏm nơi nào
chờ làm chi người dưng xa tắp
trốn mình sau khung cửa xanh
mà cứ ngỡ đó là thân thiết.
Sao không thương trái tim em gầy guộc ?
Có đủ sức thét gào
Có đủ sức lặng câm
Có đủ sức khô cằn như sỏi đá.

Thôi, những tiếng cười đã tan tác.
Người ta đóng cửa ngủ rồi !
Em chỉ còn bóng mình
trên hè phố
Đêm xao xác gió
sương rơi.
Lạnh lắm, em ơi đừng khóc nữa!
Ta về thôi…
Về thôi !...
....

HƯƠNG TRÀ

LẠNH !













Nước mắt trào nghiêng
Một ngày mưa dầm.
Phố chật chội.
Con đường tối.
Lạnh.
Quờ quạng.
Bàn chân nứt nẻ
đi qua
dốc sương chiều
khi mùa hóa đá.
…...

Không có gì đợi chờ phía trước
Đừng cố phỉnh phờ
dỗ mình.
Ngày lên xanh hoang đôi mắt em
cứ thoát xác như loài bướm đêm
ma mị
dửng dưng.
học làm người
cứng cỏi.
......

Một ngày mưa dầm.
Phố chật chội
Con đường tối
Một ngày mất nhau
Chết chậm trong đời.

HƯƠNG TRÀ

HOA TÌNH


Giọt sương mai lặng lẽ
đợi
trên cành
Có ai không
mang cho cánh hồng em
mùa tình ca mới…


HƯƠNG TRÀ

TRÔI.
















Vội vã trôi.
Vội vã sống
Vội vã thở
Vội vã mê cuồng
Vội vã cả tin
Vội vã băng qua những buổi chiều hoàng hôn
tím tái.
Xa là thế
thương là thế
nhớ nhung rát buốt
mà gặp nhau vẫn ơ thờ.














Em đã sống trong những mùa nắng
Em đã trôi theo những chiều mưa
Ngày vụng dại
ngây ngô tìm
Tình lạc loài
Tình lặng câm
Đi đầu non cuối bể
mà vẫn nghe tiếng bìm bịp
lẻ bạn
gọi tình.
....
Vội vã trôi.
Vội vã sống
Vội vã thở
Vội vã mê cuồng
Vội vã băng qua những con đường mờ suơng
dốc dài hun hút.
Cuộc đời chạy nhanh hơn
những chuyến tàu tốc hành buổi sớm
vội vàng hơn.
Rồi mùa về trên tóc
Màu chiều về trên môi
úa xám.
Yêu là thế
Quắt quay là thế
mà gặp nhau vẫn ráo hoảnh
ơ thờ.


















Này là anh
Này là em
Cùng trôi
Trôi về vô cùng
Ngày quờ quạng
Dây diều đứt mối
bay về trời
mỗi nguời một nẻo
bặt tăm.
Ta trôi về phía không nhau
ngửa mặt
khản giọng
than ời ời…

HƯƠNG TRÀ

MỘT MÌNH VỚI MÙA XUÂN

Câu thơ tình em viết giữa mùa xuân
chẳng thắp sáng tình ta thêm được nữa
Trời chiều nay lá vàng rơi cuối vụ
tiếng cuời hôm qua cũng đã vắng thưa rồi…


















Lại một mình lui cui nhen lại lửa
và một mình tự chữa từng vết đau.
Khi trái gió, lúc đường dài trở lạnh
nếu cô đơn, anh nhé hãy quay về!
Bên bếp đỏ đốt mịt mù hy vọng…

HƯƠNG TRÀ

VÔ CẢM

















Rồi ngày nào đó bóng tối òa vỡ,
mặt trời thôi chói lòa để câm lặng làm ngôi sao lùn trắng
lãnh cảm trong tình yêu.
Em muốn mùa đông trong anh được yên nghĩ
Em mơ mùa thu trong em được lãng quên.
Sớm mai mùa xuân theo bạn bè xuống phố
hội hè, yến tiệc mừng chào
rượu đổ tràn vênh,
những tờ lịch treo lên ngày tháng lạ
nước mắt chao nghiêng hóa thành cổ tích.
em chở mùa đông đi suốt cuộc đời.


















Ừ, vậy thôi !
Thế giới không còn đồng sinh cho chúng ta
thế giới suy tàn khô kiệt bản năng yêu
những con người ngước lên với tia nhìn giá buốt
đóng đinh bóng đêm
mang tai ương đến tương lai
đánh thức giấc mơ cơ bắp.
Đừng tàn lụi nhé, Tình Yêu !
thứ nguyên tố đầu tiên cấu thành thế giới.
Ta viễn du về phía mặt trời
tái thiết cuộc đời mới – cuộc đời không có anh
nhưng cuộc đời có những con chìa vôi hót lanh lảnh
cuộc đời vun trồng những bụi hoa hồng nở mát trong đêm…

HƯƠNG TRÀ

SANG MÙA
















Ta sang mùa, sao em còn đứng đó?
Đường vắng thưa người
Kẻ đi qua
Tình đi lại
Lanh canh tiếng cười
Xanh xao nhan sắc
Vàng chiều nhợt nhạt
Đợi chi em!
.....

HƯƠNG TRÀ

ĐI QUA NGÀY BÃO

Ta bước khỏi thế giới chúng ta
- nhỏ hẹp
Người ngỡ thế giới người
- rộng lớn
lại bôn ba đi tìm.

Hạnh phúc như con vận đen đỏ
Được – mất sấp ngửa trong lòng tay.















....

Và, rồi một mình
ta trầy trật đi qua mùa giông bão,
Sài Gòn mắc mỏ
ngóng đỏ mắt chờ …

HƯƠNG TRÀ

KHÚC THÁNG TƯ


















Tháng tư này
ta ở cách xa nhau
em đếm khuyết vầng trăng
quá nửa bạc đầu chờ xanh tóc rụng
bầy chim lưu vong đã qua mùa giông bão
mà rong chơi biền biệt không về...


















Ôi, tháng tư
tháng tư
toang hoác những cánh đồng trũng gió
lùa mùa đi đâu mất
ta quên ngày váng vất
quên bầy chim di trú
quên nỗi đau lạc dấu không về…

HƯƠNG TRÀ

TỰ KHÚC

Hãy nói với em,
bằng đôi mắt no tròn hạnh phúc
Hay cứ nói bằng trái tim không còn vẹn nguyên.
Có hề chi ngày mai
Có hề gì bao cuộc phân ly.
Vì có thể sẽ không làm thơ được nữa
cũng không còn nước mắt để yêu thương.
Hai bàn tay bé nhỏ
cố che mấy vẫn không kín dạ đàn bà.
Nhưng đủ lớn để mở ra những khung trời đầy nắng
Cũng đủ sức khép lại những ngày đầy giông
Cũng có thể xây cho anh một thế giới
cuộn tròn
yên bình
Với những ô cửa màu xanh.
Có dây bìm leo tím biếc.



















Có dẫu ngày mai sẽ khác
Dẫu mặn nồng rồi phai nhạt
Rồi hư ảo như trời.
Rồi phiêu diêu như mây.
Có hề chi ngày mai
Có hề gì bao lẽ ở – đi.
Cả một thế giới đang bước đi
cùng anh
cùng em.
Hãy mở lòng ra
Đừng ngại ngần
Những con đường cuối phố, thường là ngã ba
Một bên em và một đến vô cùng …

HƯƠNG TRÀ